Bình thường thôi, mà lạ là ai cũng nhớ
Ninh Bình không phải kiểu nơi khiến người ta choáng ngợp 24/7.
Không có đèn neon nhấp nháy.
Không có tiếng còi xe dồn dập tới mức phải tranh nhau thở.
Ở đây, buổi chiều xuống rất chậm.
Chậm tới mức nếu vội quá, có khi chính mình mới là người lạc nhịp.
Người ta tan làm.
Đường đông thêm một chút.
Quán xá sáng đèn.
Không ai nói “chúng tôi sống chill”.
Vì ở đây, chill là mặc định.
Nghe thì bình thường.
Bình thường tới mức đang ở trong đó chẳng thấy gì lạ.
Nhưng cứ thử đi xa xem.
Ở nơi khác, mọi thứ nhanh hơn, ồn hơn, sáng hơn.
Rồi một ngày nào đó,
tự nhiên lại nhớ cái thành phố không cố gắng gây ấn tượng với ai.
Không drama.
Không phô trương.
Chỉ âm thầm tồn tại như kiểu biết chắc mình đủ đặc biệt rồi nên không cần chứng minh thêm.
Và lạ một điều,
càng “không làm gì quá đáng”, người ta lại càng khó quên.
Còn bạn, đã bao giờ vậy chưa?
Nếu có, hãy để lại cho mình vài dòng nhé!